Ba điều kiện tạo nên một "bộ đóng gói bán lẻ", và một khái niệm quyết định mã của nó.
Trước hết: có phải bộ theo Quy tắc 3(b) không?
Một bộ phải: (1) gồm ít nhất hai sản phẩm khác nhau thuộc các nhóm khác nhau; (2) các món được ghép để đáp ứng một nhu cầu hoặc hoạt động cụ thể; (3) đóng gói bán thẳng cho người dùng không cần đóng lại. Trượt một vế thì từng món phân loại riêng — nhiều khi lại có lợi hơn, nhưng đôi khi là cái bẫy.
Đặc trưng cơ bản
Bộ hàng đi theo thành phần tạo đặc trưng cơ bản: theo giá trị, khối lượng, thể tích, vai trò sử dụng — không có công thức cứng, xét từng trường hợp. Bộ làm móng trong hộp da đi theo dụng cụ làm móng, không theo hộp (hộp xét theo Quy tắc 5). Drone kèm camera dự phòng có thể đi theo drone; camera bán kèm phụ kiện drone thì chưa chắc.
Khi 3(b) bất lực: 3(c)
Không thành phần nào trội hơn thì bộ hàng về nhóm có thứ tự sau cùng trong các nhóm cạnh tranh — quy tắc phân định máy móc khiến nhiều người bất ngờ ("sao hộp quà thực phẩm của tôi lại tính theo sô-cô-la?").
Hồ sơ thắng tranh chấp
Lưu định mức thành phần kèm giá trị từng món, ảnh bao bì bán lẻ, và một đoạn lập luận đặc trưng cơ bản. CROSS của Mỹ và kho BTI của EU đầy ruling về bộ hàng — hãy trích dẫn các án gần nhất.
Góc thương mại điện tử
Combo ghép tại kho SAU nhập khẩu không phải "bộ" khi nhập — từng món đã phân loại riêng lúc thông quan. Ngược lại, tách bộ bán lẻ nguyên thùng thành từng dòng trên invoice để hạ thuế là khai sai mô tả. Hãy cấu trúc combo trước khi phát hành hóa đơn, đừng làm sau.